Hoàng Hoa

 

giáo khiếm âm của học tṛ khiếm thính

Thứ Hai, 07/12/2009 - 4:10

 
 

Home
Up
Bà giáo của những mái đầu khét nắng
Học bổng không tên
Lớp học của những người t́nh nguyện
20 năm dạy lớp t́nh thương
"Ông trông xe hộ cháu"
16 năm "gieo" chữ trên đôi nạng gỗ
Ông già thương yêu trẻ con
Cô giáo của những học sinh nghèo
Những tấm ḷng b́nh dị "chắp cánh" cho sự học
Tủ sách khuyến học của ông Thân
Lớp học nơi cửa chùa
Cảm phục h́nh tượng một người thầy
"Bà cô" của những trẻ em nghèo đói chữ
Cổ tích ở xóm chài
Cô giáo khiếm âm của học tṛ khiếm thính
Tiến sĩ về làng dạy học
Bà giáo về hưu và lớp học miễn phí
Người "chở chữ" miễn phí cho trẻ vạn đ̣

http://dantri.com.vn/c25/s25-365757/co-giao-khiem-am-cua-hoc-tro-khiem-thinh.htm

 

(Dân trí) - Thật khó lí giải khi một người phụ nữ cặm cụi đạp xe hàng chục cây số để được dạy văn hóa cho trẻ khiếm thính gần chục năm nay. Xin được gọi đó là t́nh yêu nghề nghiệp của cô giáo khiếm âm Lê Thị Thu Xương.

 

Gọi là nghề nhưng thật ra là đam mê, là t́nh yêu mới đúng. Bởi cô Thu Xương đi dạy xuất phát từ sự t́nh nguyện và không hề đ̣i hỏi được trả công. Với t́nh yêu nghề giáo, t́nh yêu học tṛ, cô Thu Xương lặng lẽ đi về với những lớp học đă 8 năm ṛng.

 

Cô Thu Xương trong một giờ dạy cho trẻ khiếm thính. (Ảnh: Hoàng Hoa)

 

Dù bao lần những lớp học cho trẻ khiếm thính hợp rồi lại tan, cô giáo khiếm âm vẫn âm thầm t́m cách giúp đỡ những người khuyết tật. Dẫu cuộc đời ḿnh không được may mắn, nhưng cô không muốn những đứa trẻ vốn đă bất hạnh v́ không thể nghe, không thể nói lại phải chịu thêm thiệt tḥi v́ không biết chữ.

 

Đứng lớp ở tuổi 48

 

Lê Thị Thu Xương vốn không phải là người được đào tạo để trở thành giáo viên dạy cho trẻ khiếm thính. Cô vốn là một giáo viên mầm non ở quận 4, TPHCM. Một ngày tháng 10/1987, giọng nói của cô giáo bỗng dưng bị khản dần đi bởi một căn bệnh khó hiểu. Kết thúc ca phẫu thuật là ḍng chữ trong hồ sơ bệnh án: “Mất âm thanh vĩnh viễn”.

 

Năm đó, 34 tuổi, cô bị cho nghỉ việc. Có lẽ đó cũng là duyên số để cô trở thành “cô giáo khiếm âm của học sinh khiếm thính” như cô tự nói về ḿnh. Cô nói ḿnh khiếm âm, bởi v́ cô nghe được nhưng không nói được.

 

Năm 2001, ở tuổi 48, cô Thu Xương lần đầu tiên trở thành cô giáo của những người khiếm thính. Sự t́nh cờ hay là số phận run rủi đă đưa cô đến với những người kém may mắn giống như cô. Khi đó, cô đến cơ sở giáo dục chuyên biệt Anh Minh (quận B́nh Thạnh, TPHCM) xin học ngôn ngữ dấu tay.

 

Đó là một thử thách v́ ngón tay cô Xương đă cứng, ra dấu rất khó. Nhất là khi nói chữ H th́ ngón tay không khép lại được. Giáo viên lại không nói mà sử dụng toàn bằng động tác, cử chỉ nên nhiều khi không hiểu. Nh́n quanh thấy toàn là người khiếm thính nên cũng chẳng biết phải trao đổi làm sao.

 

Một lần giáo viên đứng lớp bị bệnh, cô Thu Xương xung phong lên bảng viết chữ. Chữ đẹp quá, học tṛ vỗ tay nhưng cô lại đứng chịu trận v́ không biết giảng bằng ngôn ngữ dấu tay. Từ đó, những cô giáo ở cơ sở này bắt đầu chỉ cho cô những bài học cơ bản đầu tiên để trở thành một cô giáo. Chỉ một tháng sau, cô Thu Xương đă chính thức đứng lớp.

 

Những giờ học lặng lẽ

 

Lớp học đầu tiên đă gắn bó với cô Xương suốt 6 năm. Học tṛ là những người khiếm thính lớn tuổi, có khi bằng tuổi cô Xương. Họ nghèo, thất học và lao động tay chân để sống. Tuổi họ càng lớn th́ việc dạy ngôn ngữ khiếm thính cho họ càng vất vả. Lúc ban đầu, cô Xương ra dấu cho học tṛ viết chữ. Sau đó, học tṛ phải giải thích lại bằng dấu tay.

 

Cô Xương làm phiên dịch ngôn ngữ khiếm thính. (Ảnh: Hoàng Hoa)

 

“Với cô c̣n làm là c̣n hạnh phúc. Phải đánh vật với số phận để được sống, được làm việc. Cứ mỗi lần thất nghiệp là cô lại lại khóc. Nhưng rồi nỗi khát khao được làm việc đă xua tan đi nỗi buồn và vực dậy niềm ham sống. Người ta hay nói sống cần phải có nghị lực nhưng có vấp vào mới biết, khó lắm. Cuộc sống ngắn ngủi, gặp nhau cứ cười cái đă. C̣n đôi tay là c̣n sống được. Nếu bắt cô ngưng dạy, ngưng làm th́ cho ngưng thở luôn chứ nếu sống mà không được dạy, không được làm th́ cuộc sống này mất hẳn ư nghĩa.” - cô Thu Xương tâm sự.

Cái khó nhất với cô giáo Xương là mỗi khi giải thích những từ trừu tượng. “Học tṛ khiếm thính chỉ có thể hiểu được 30% và cùng lắm là 50% những ǵ ḿnh nói. Lúc đó ḿnh phải sử dụng những ví dụ mà các em có thể cảm nhận được nhiều nhất”, cô giáo khiếm âm chia sẻ bí quyết dạy học của ḿnh.

 

khi sau hai ngày học, hỏi lại từ ngữ, học tṛ quên mất tiêu, cô giáo buồn và trách bản thân không biết cách làm cho các em nhớ chữ. Rút kinh nghiệm, cô hay bắt học tṛ phải dùng dấu tay đọc lại chữ nhiều lần để các em khỏi quên. Qua thời gian, cô cũng nhận ra là những em khiếm thính khả năng tiếp thu kiến thức yếu hơn người b́nh thường. Từ đó, mỗi tuần cô đều nhắc lại một từ đă học.

 

Học tṛ dù thích học nhưng mau nản, dụ được các em đi học là mừng lắm rồi. Vậy mà lớp cứ thưa thớt dần. Những hôm trời mưa gió, cô đạp xe gần 10 cây số từ quận 4 qua chỉ để dạy cho 2 học sinh khiếm thính. Ăn xong Tết Đinh Hợi 2007 th́ lớp học đóng cửa v́ không có kinh phí cho tiền điện, nước. Không nhụt chí, cô giáo nhẫn nại thuyết phục một số trường cho mượn địa điểm mở lớp miễn phí. Hiện nay, lớp học của cô Thu Xương được đặt ở trường tiểu học Lư Nhơn (quận 4, TPHCM) với khoảng 30 học sinh khiếm thính học vào ngày chủ nhật.

 

Chắc ít ai biết rằng đằng sau những buổi dạy nhiệt t́nh của cô giáo là công việc của một người làm tạp vụ quét dọn trà nước với mức lương 1 triệu đồng/tháng. Cô đă làm công việc này mười mấy năm trời. Cô c̣n nhận giặt quần áo, lau nhà cho một vài gia đ́nh trong chung cư.

 

Và cũng có lẽ ít ai biết rằng, đằng sau nụ cười luôn thường trực trên môi là một cô giáo mang đủ thứ bệnh trong người. Năm nay, ở độ tuổi 56, cô Thu Xương dường như già hơn trước tuổi rất nhiều. Sau bốn lần phải đụng đến dao kéo, túi mật và buồng trứng bị cắt, sức khỏe của cô yếu dần thêm. Nhưng nụ cười lạc quan vẫn nở trên môi cô cùng chữ “Kệ” quen thuộc.

 

Cũng xin chú thích ở đây rằng, v́ không phải bị câm bẩm sinh nên cô Thu Xương có thể tṛ chuyện bằng một chiếc máy đặt ngoài thanh quản. Chiếc máy này do một người Mỹ cho cô vào năm 1992.

 

 

Hoàng Hoa

 

 

   

Home Up Bà giáo của những mái đầu khét nắng Học bổng không tên Lớp học của những người t́nh nguyện 20 năm dạy lớp t́nh thương "Ông trông xe hộ cháu" 16 năm "gieo" chữ trên đôi nạng gỗ Ông già thương yêu trẻ con Cô giáo của những học sinh nghèo Những tấm ḷng b́nh dị "chắp cánh" cho sự học Tủ sách khuyến học của ông Thân Lớp học nơi cửa chùa Cảm phục h́nh tượng một người thầy "Bà cô" của những trẻ em nghèo đói chữ Cổ tích ở xóm chài Cô giáo khiếm âm của học tṛ khiếm thính Tiến sĩ về làng dạy học Bà giáo về hưu và lớp học miễn phí Người "chở chữ" miễn phí cho trẻ vạn đ̣

Học Bổng Phạm Kiêm Âu:

HocbongPhamKiemAu@gmail.com

maothu.nguyen@googlemail.com

phamatu@gmail.com