http://dantri.com.vn/c25/s182-336949/co-giao-cua-nhung-hoc-sinh-ngheo.htm
(Dân trí) - Hơn 2 năm
nay, người dân xă Quảng Cát, huyện Quảng Xương (Thanh Hóa) quá quen thuộc
với tiếng học bài vang lên từ lớp học t́nh thương của cô giáo Hẹn. Nhà của
cô đă trở thành địa chỉ quen thuộc của những học sinh nghèo…
Năm 1974, sau khi tốt
nghiệp Cao đẳng Sư phạm Thanh Hóa, cô Hẹn lên công tác ở huyện miền núi Lạc
Sơn (Ḥa B́nh). Thấu hiểu nỗi vất vả và khó khăn của người dân và nhất là
thương lũ trẻ nơi đây nên cô đă quyết tâm bám lớp, bám trường để đem con chữ
cho học sinh nghèo.
Sau hơn 10 năm công
tác ở tỉnh Ḥa B́nh, năm 1984, cô xin chuyển về Quảng Xương làm việc để có
điều kiện chăm sóc người mẹ già yếu và chị gái bị tàn tật. Cũng kể từ đó đến
nay, cô Hẹn nhận nhiệm vụ dạy học ở Trường THCS Quảng Vinh, rồi chuyển về
dạy ở Trường THCS Quảng Cát cho đến lúc nghỉ hưu.

Các em học sinh
đến với cô giáo Hẹn ngày càng đông
Vốn là một giáo viên
Hóa về hưu, nh́n cảnh học sinh nghèo không có điều kiện học tập như con em ở
chốn thị thànhđó, cô Hẹn đă nhen nhóm trong ḷng sẽ thực hiện ước mơ là mở
lớp dạy học t́nh thương cho các em tại xă.
Lớp học t́nh thương
h́nh thành, số lượng học sinh nghèo đến với cô ngày một đông thêm, những đứa
trẻ khát khao con chữ ngày nào nay có cô Hẹn dạy thêm và nhất là sự rất đỗi
yêu thương của cô giáo đối với các em.
Ở vào cái tuổi lục
tuần, hơn 30 năm cống hiến cho sự nghiệp giáo dục, cống hiến việc trồng
người nên cô rất thấu hiểu tâm tư, nguyện vọng của các em. Sự trở lại con
đường giảng dạy đối với cô Hẹn ở cái tuổi này chỉ là để mong muốn giúp chút
kiến thức c̣n lại cho các em để rồi nhắm mắt xuôi tay c̣n có tṛ thắp nén
hương cho ḿnh khi đă khuất.
Ư nghĩ đó, đúng tháng
9/2007 lớp học đầu tiên của cô Hẹn được khai giảng khá long trọng. Ngày đầu
tiên, tṛ c̣n bỡ ngỡ nhưng rồi được sự chăm sóc dạy bảo chu đáo tận t́nh của
cô Hẹn nên em nào cũng cố gắng học. Lớp học của cô được học vào các buổi thứ
3, 5 và thứ 7. Lớp có trên 20 em học sinh và chủ yếu học ghép lớp từ 3-5.
Đại đa số học sinh
của cô Hẹn đều là con em có hoàn cảnh khó khăn như gia đ́nh quá nghèo, mồ
côi… Cô bảo: “Nh́n tụi trẻ mỗi đứa một hoàn cảnh cực lắm, thấy các cháu đều
ham học tôi nhiều lúc nước mắt rơi v́ nhận thấy các em như khát chữ… Tôi cố
gắng để các em được học hành đến nơi đến chốn, mong sau này các cháu thành
người tài giỏi là tôi măn nguyện rồi. C̣n sức tôi sẽ làm công việc này đến
lúc nào không thể làm được th́ thôi…”.
Nhiều em mồ côi cha
mẹ, hay bố mẹ đi làm ăn xa, ở với ông bà, rồi học sinh nghèo khó, cô Hẹn đều
nhận dạy miễn phí. Cô xem các em học sinh như con ruột của ḿnh, nên ngoài
việc dạy học miễn phí c̣n cho các em quần áo, sách vở...
Lúc đầu chủ yếu những
học sinh gia đ́nh khó khăn đến theo học, giờ đây đă có nhiều em trong xă
biết tiếng cô mở lớp t́nh thương nên cũng đến xin học. Với lớp học t́nh
thương này, cô Hẹn tự bỏ tiền túi từ A-Z để phục vụ công tác giảng dạy cho
các em, không lấy một xu học phí của học sinh…. Nhưng bên cạnh đó, một số
phụ huynh khá giả thấy việc làm của cô quả là khó nhọc nên cũng góp chút ít
cho cô.
Cô Hẹn cũng cho biết
thêm, đă có rất nhiều trường sau hay tin cô nghỉ hưu cũng đă mời cô về dạy
nhưng cô từ chối mà dành thời gian này để phục vụ giảng dạy cho các em trong
xă theo lớp t́nh thương mà cô ấp ủ.

Các em học
sinh nghèo giờ không cần tiền cũng có thể đi học v́ đă có lớp học t́nh
thương của cô Hẹn
Với đồng lương hưu ít
ỏi, cộng thêm vào đó là người chị tàn tật và cháu gái đang tuổi ăn học nhưng
cô vẫn không kêu ca. C̣n lớp học t́nh thương vẫn đều đặn những buổi học sinh
đến lớp. Lớp học t́nh thương của cô Hẹn, không chỉ dạy các em về kiến thức
văn hóa, mà côn c̣n động viên an ủi các em học sinh có thể nói là cá biệt,
dạy các em đạo làm người, đối nhân xử thế trong cuộc sống hiện tại…
Cô Hẹn tâm sự: “Không
có em học sinh nào đáng trách cả, nếu như chúng ta nắm bắt được tâm lư và
tạo điều kiện cho các em một niềm tin vào chính bản thân các em. Cái quan
trọng là tư cách đạo đức của các em phải được đặt lên hàng đầu…”.
Do dạy ở nhiều lớp
khác nhau, nên hằng ngày cô cũng phải soạn khá nhiều giáo án khác nhau. Mặc
dầu công việc có vất vả chút ít, nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi nhưng khi nghĩ
đến sự học cho các em ḿnh như có thêm sức mạnh để vượt qua….
Là một người tự
nguyện hy sinh nhiều cho gia đ́nh, cho mẹ già và chị gái tật nguyền, gắn bó
suốt một đời với sự nghiệp giáo dục của địa phương, nhưng cô giáo Hẹn rất
khiêm tốn khi nói về ḿnh. Khi chúng tôi hỏi về các thế hệ học tṛ của cô,
cô bảo: Cũng kha khá nhiều thế hệ học sinh của cô thành đạt, người tài, hiện
nhiều em đang theo học tại các trường đại học nổi tiếng tại Hà Nội, TPHCM…
đó là phần thưởng quư giá nhất mà cô có được.
Nhắc đến việc làm của
cô Hẹn người dân nơi đây ai cũng thầm khen ngợi về ḷng độ lượng nhân ái của
cô. Bác Phạm Văn Sỹ (73 tuổi) nói: “Cô Hẹn đúng là một con người giàu ḷng
nhân ái, tâm huyết với nghề. Các em học sinh của xă chúng tôi được cô giảng
dạy đều ngoan ngoăn, lễ phép, học giỏi… Chúng tôi biết ơn cô ấy lắm”.
Mong muốn của cô Hẹn
không phân biệt học sinh giàu sang, nghèo hèn mà tất cả học sinh đến với lớp
học t́nh thương của cô, cô đều nhận hết. Cô Hẹn cũng bảo rằng, thời gian tới,
cô sẽ mở thêm lớp và sẽ nhận tất cả các em đến với cô.
Lê Thanh - Duy
Tuyên