Đám học tṛ và phụ huynh
nghèo ở ấp Giăn Dân (phường Long B́nh, Q.9, TPHCM) vẫn quen gọi lớp học
của ḿnh như thế. Bà tên Đặng Thị Hoa. Ở cái tuổi 60, dù sức đă yếu do
bệnh tật nhưng bà giáo c̣n minh mẫn và linh hoạt lắm.
Bà kể: "Hổng biết sao hồi nhỏ tui đă
có ước mơ là được làm y tá hoặc làm cô giáo tiểu học. Lớn lên, tôi theo
nghề giáo thật, đi dạy được một thời gian, phải nghỉ mất sức. Thế nhưng
t́nh với tụi nhỏ c̣n nặng lắm.
Cho đến năm 1999, tụi Mùa hè xanh về
ấp Giăn Dân này tổ chức lớp hè cho thiếu nhi, tui thấy ham, ra coi. Những
ngày cuối của chiến dịch, tui vô t́nh nghe được hai phụ huynh nói với nhau:
"Thiệt khổ hết sức, mấy đứa Mùa hè xanh đi rồi, sắp nhỏ lại thất học, mù
chữ trở lại...". Tui nghe mà xót xa, thế là quyết định đứng ra mở lớp học
t́nh thương".
Không lương bổng, không cơ sở vật
chất, "vốn liếng" ban đầu của bà giáo Hoa không có ǵ ngoài t́nh thương
của một người bà, người mẹ, người giáo viên đối với đám trẻ dân nhập cư
thất học. Bà giáo mượn được trụ sở ấp làm lớp học. Không có bàn ghế, mỗi
học sinh được chia một ô gạch dưới nền nhà nhưng vẫn hàng ngũ ngay ngắn.
Lớp t́nh thương thu hút được nhiều
học sinh bởi bà giáo theo chủ trương "học mà chơi, chơi mà học". Dù đă là
một cụ bà cao niên nhưng bà giáo vẫn thường xuyên đứng giữa ṿng tṛn trẻ
con để sinh hoạt, tổ chức tṛ chơi, ca hát nhảy múa!
Để có được sĩ số 60 của một lớp học
t́nh thương thực không phải dễ, bà giáo đă phải lặn lội đến từng nhà vận
động. Những đứa trẻ không hộ khẩu, không nhà cửa, thậm chí chưa có giấy
khai sinh đă được đến trường. Học tṛ của bà giáo không ít đứa đi bán vé
số, đánh giày... tranh thủ nghỉ làm vài tiếng đồng hồ để đến lớp.
Bà giáo tâm sự: "Khác với trẻ được
đi học từ nhỏ, tay tụi nhỏ cứng c̣ng, cô phải khổ luyện cùng tṛ, cầm tay
uốn nắn một thời gian dài con chữ mới thành nét được!".
Bà đặt ra mục tiêu "không chỉ xóa mù
chữ mà c̣n tạo đủ điều kiện để học tṛ được vào học các lớp phổ thông". Đă
có 17 em đạt tŕnh độ để theo học lớp phổ thông hệ chính quy và bổ túc.
Niềm vui lớn đă đến với cô tṛ khi vừa qua có một Mạnh Thường Quân đă xây
cho lớp 2 pḥng học khá khang trang, nhờ đó, lớp học vào nề nếp hơn.
Đến nay, bà giáo Hoa c̣n nhớ như in
tên tuổi, khuôn mặt, tâm tính của tất cả 299 học sinh "tốt nghiệp" lớp học
t́nh thương của ḿnh và dơi theo cuộc sống từng đứa. Bà giáo vui vẻ "khoe":
"Các thế hệ học tṛ của tui có tất cả 19 đứa đă được đi làm công nhân,
nhiều đứa không c̣n phải đi lượm ve chai, bán vé số, đánh giày... v́ được
đi học nghề".
Lớp t́nh thương cô Hoa c̣n đặc biệt
ở chỗ ngoài nội dung bài học, cô giáo dành khá nhiều thời gian để quan tâm
đến hoàn cảnh gia đ́nh mỗi học sinh. Ở lớp, nhiều phụ huynh "theo con đi
học" đứng ngoài cửa đă không nén được xúc động khi thấy bà giáo đến với
từng học sinh, dịu dàng hỏi han, cho từng chiếc bánh, bông bắp, tự tay đơm
nút áo cho tṛ ngay trên lớp...
Với phương châm "dạy được đạo làm
người rồi mới dạy chữ", nhiều học sinh thuộc loại "cá biệt" sau khi vào
lớp t́nh thương cô Hoa đă trở nên ngoan ngoăn, nói năng lễ phép.
Đến cuối mỗi năm học, bà giáo lại
một ḿnh tự tay vào bếp chế biến đủ thức ăn để cho cả lớp liên hoan tại
sân nhà của ḿnh. Có dịp, bà giáo lại dẫn đám học tṛ đi sở thú, công viên.
Lũ học tṛ nghèo không biết được rằng mỗi lần tổ chức liên hoan hay dẫn
lớp đi chơi xa như thế, bà giáo lại ốm nặng cả tuần v́ kiệt sức.
Hiện nay, bà là cán bộ ở Hội Khuyến
học, Hội Người cao tuổi, CLB Ông bà cháu, CLB Dưỡng sinh... Đặc biệt, bà
c̣n là phát thanh viên của ấp. Mỗi buổi sáng, người dân ấp Giăn Dân đều
quen với việc nghe giọng bà giáo trên loa phóng thanh, bữa nào không nghe
thấy là biết bà giáo ốm, liền rủ nhau đến thăm.