(Dân trí) - Đến phường
Hưng Lợi, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ hỏi bà Tám t́nh thương th́ ai cũng
biết. “Bà Tám t́nh thương” là tên thân mật mà các bà xơ gọi bà Đoàn Thị
Hết (sinh năm 1929), người đứng ra mở lớp học t́nh thương cho trẻ em
nghèo.
Theo đạo Thiên
Chúa từ năm 1951, bà Hết được học một lớp dạy chữ và những giáo lư của
Thiên Chúa giáo. Sau khi học xong, bà Hết đi dạy cho nhiều lớp trong và
ngoài đạo ở nhiều nơi như Cà Mau, An Giang, Cần Thơ…
Sau nhiều năm
đi dạy học đó đây, bà Hết nảy ra ư định mở một lớp t́nh thương cho các
em nhỏ nhà nghèo. Ban đầu, bà chỉ dạy cho một số em do người quen gửi.
Rồi tiếng lành đồn xa, nhiều gia đ́nh khác cũng đưa con em ḿnh đến học
ở lớp của bà (nằm phía sau nhà ḍng ở đường Tầm Vu, phường Hưng Lợi,
quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ). Tính đến nay, bà Hết đứng lớp t́nh thương
này đă 20 năm rồi. Cũng đă trên 10 năm nay bà Hết là thành viên của Hội
Khuyến học phường Hưng Lợi.
Buổi sáng, lớp
học t́nh thương học từ 7 giờ cho đến 11 giờ. Bà Hết dạy một lúc 5 lớp,
dạy hết lớp 1, rồi chuyển sang lớp 2, lớp 3, lớp 4, lớp 5 và cứ thế xoay
ṿng. Buổi chiều, bà dành thời gian soạn bài cho hôm sau.
Pḥng học nhỏ với 3 bộ bàn ghế trung b́nh có khoảng 30 em đều là những
trẻ em nghèo thuộc gia đ́nh là dân tứ xứ làm thuê, làm mướn ở Cần Thơ.
Có nhiều học tṛ mang cả em nhỏ đến lớp. Thế là bà Hết cũng kiêm luôn
người giữ trẻ. Bà c̣n xin nhà ḍng cho lớp học t́nh thương một bữa cơm
trưa.
Bà Hết dạy từ
những em không biết chữ cho đến hết lớp 5 sau đó giới thiệu các em qua
các trường cấp 2 để học tiếp. Nhiều khi, dù ốm đau bệnh tuổi già nhưng
bà Hết cũng gắng gượng để hoàn thành buổi học. Có em nghỉ học v́ những
lư do nào đó, đến khi học lại th́ bà lại phải dạy lại từ đầu.
Đặc biệt, bà
Hết c̣n đi vận động mọi người đóng góp cho lớp học t́nh thương và lập
một quỹ t́nh thương để trích tiền mua những đồ đạc cần thiết cho lớp học.
Rồi bà c̣n tổ chức cho các em đi chơi cho biết đó đây. Bà Hết kể là năm
nào lớp học t́nh thương cũng cho các em đi các khu vui chơi giải trí cho
thiếu nhi ở TPHCM, v́ “các em tội nghiệp lắm, có em chưa bao giờ bước
lên xe khách một lần”.
Bà Hết thổ lộ
mong ước của bà là có thật nhiều sức khoẻ để dạy cho các em, mong tổ
chức được nhiều chuyến đi dă ngoại cho các em, mong có thêm nhiều người
chia sẻ cho những học sinh nghèo lớp t́nh thương. Và mong ước lớn nhất
của bà Hết là những trẻ em nghèo sẽ sống tốt, sống v́ mọi người như
những ǵ mà bà đă răn dạy các em trong mỗi giờ học.
Bà Hết cắt
nghĩa vui cái tên của ḿnh là “hết ḷng v́ những gia đ́nh nghèo, hết
ḷng v́ trẻ, truyền thụ hết những kiến thức của ḿnh cho các em và
phục vụ hết ḿnh cho Hội Khuyến học phường”.